Vui Sống

Gia đình

Phụ nữ ơi, hãy ngừng hy sinh !

Loading...

Nghĩ cho cùng, khi kêu gọi người phụ nữ hãy cứ tiếp tục “hy sinh”, đó chỉ là sự ích kỷ của phái mạnh những muốn đè nặng âu lo trên vai em gầy guộc nhỏ” mà thôi.

Có lẽ, thi sĩ Hồ Dzếnh là người trước nhất ca ngợi đức tính tốt đẹp nhất của người phụ nữ Việt Nam bằng thơ. Đức tính gì vậy?
Cô gái Việt Nam ơi
Nếu chữ hy sinh có ở đời
Tôi muốn nạm vàng muôn khổ cực
Cho lòng cô gái Việt Nam tươi

mon-qua-muon-mang-cho-meTừ ngàn năm dưới lũy tre làng, “con trâu đi trước, cái cày theo sau” người ta đã mặc nhiên thừa nhận rằng, ngay từ khi cất tiếng khóc oe oe thì thân phận của người phụ nữ đã gắn chặt với hai từ “hy sinh”. Sự hy sinh vô bờ bến ấy đến nay vẫn còn ràng rịt bám theo tưởng chừng như có lúc khiến đôi chân họ quỵ xuống. Lo cho chồng con? Đúng rồi. Nhưng còn mẹ già, em dại thì sao? Cũng phải lo tất. Sở dĩ truyện ngắn Thạch Lam đến nay vẫn còn xúc động, đọc lại vẫn rưng rưng vì ông khắc họa tâm thế của người phụ nữ thuở ấy sao mà đớn đau, tội nghiệp đến vậy. Trong tâm trí của tôi, lập tức hiện lên hình ảnh cô Tâm – bán hàng xén lúc về thăm nhà, cậu em trai “nói ngay đến chuyện cần:
Em xin chị một chục bạc để mua sách học.
Tâm hoảng sợ:
– Sao nhiều thế, chị lấy đâu ra. Ðộ này buôn bán khó khăn lắm, một ngày vài hào chỉ lãi, em bảo chị làm thế nào được?”
-Thế thì lấy tiền đâu mà nộp đơn và mua sách bây giờ? Không có thà rằng ở nhà cho xong.
Lân vùng vằng đứng dậy bước ra ngoài thềm… Nàng dịu giọng ngọt ngào:
– Gớm, chưa chi em đã giận. Có phải chị tiếc em đâu, vì chị chưa có thật.
Lân yên lặng rồi không nói gì, quay mặt đi chỗ khác. Lòng chị lại không nỡ thấy em buồn:
– Thì đây, chị có chục bạc này là tiền lấy hộ cho anh ấy đây. Em cầm lấy rồi chị liệu vay sau cũng được.
Tâm lần ruột tượng lấy ra gói bạc giấy cuộn tròn. Số tiền nàng vừa lấy định trang trải các công nợ và lo sưu thuế cho chồng. Nhưng thấy vẻ mặt vui mừng của em, nàng quên mất cả những nỗi lo sợ đang chờ nàng.

Nỗi âu lo của cô hàng xen tưởng chừng như níu rách cả trang văn. Ngậm ngùi quá đỗi. Cô nàng dệt lụa trong thơ Nguyễn Bính nào khác cô Tâm hàng xén. Ngay cả lúc lên xe hoa, cô đã thút thít khóc khiến bà mẹ cáu:

Loading...
loading...
Loading...

Gái lớn mà ai chẳng lấy chồng
Can gì mà khóc nín đi không?

Chẳng ai cần biết đến tâm trạng của cô và hỏi vì sao lại khóc. Thưa, làm sao cô có thể yên tâm khi em còn dại, mẹ đã già và “vườn dâu ai đốn”? Thế đấy, đức tính quên mình, lo đến người khác của người phụ nữ dường như đã hòa nhập vào mạch máu và rất đáng kính trọng.

loading...

Thế nhưng, trong thời đại nay sự hy sinh ấy có cần phải được biểu dương mãi không? Không. Tôi quả quyết ngàn lần không. Nghĩ cho cùng khi kêu gọi người phụ nữ hãy cứ tiếp tục “hy sinh”, đó chỉ là sự ích kỷ của phái mạnh những muốn đè nặng âu lo trên vai em gầy guộc nhỏ” mà thôi. Tục ngữ Việt Nam có câu “Đời cua, cua máy; đời cáy, cáy đào”. Sao cứ phải buộc người chị, người mẹ trong gia đình phải đứng ra gánh vác hết tất tần tần mọi chuyện? Vô lý quá. Tại sao người vợ phải lo cho chồng con rất mực thủy chung, đầu tắt mặt tối đến nỗi không còn lấy giây phút nào dành cho riêng mình? Như thế chồng sẽ yêu hơn, sẽ cưng hơn, sẽ chìu chuộng hơn và cũng sẽ “biết ơn” nhiều hơn?

Loading...

Related Posts

Loading...
Loading...